Sáng ngày 8/9/2026, sinh viên Học viện Công nghệ Bưu chính Viễn thông (PTIT) đã có dịp tham dự buổi Guest Lecture đầy cảm hứng mang chủ đề “When Computers Look at Art” do Giáo sư David G. Stork đến từ Đại học Stanford trực tiếp chia sẻ. Sự kiện mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới lạ về sự giao thoa kỳ diệu giữa khoa học máy tính, trí tuệ nhân tạo và thế giới hội họa đỉnh cao.
Sự giao thoa giữa thuật toán và hội họa tinh tế
Trong không gian học thuật sôi nổi, Giáo sư David G. Stork đã dẫn dắt các bạn sinh viên PTIT bước vào một thế giới thú vị, nơi ranh giới giữa công nghệ và nghệ thuật được xóa nhòa. Bằng các công cụ phân tích hiện đại, máy tính giờ đây không chỉ xử lý những con số khô khan mà còn có khả năng phân tích hàng nghìn bức tranh, đo góc nghiêng của khuôn mặt, truy vết nguồn sáng, kiểm tra từng đường nét cọ vẽ (brushstrokes) và phát hiện ra những mẫu hình ẩn giấu mà mắt thường khó lòng nhận biết.
Những dữ liệu phân tích này đóng vai trò là công cụ hỗ trợ đắc lực, giúp các nhà nghiên cứu lịch sử nghệ thuật kiểm chứng các nhận định về quá trình sáng tác và bối cảnh lịch sử của từng tác phẩm hội họa.

Giáo sư David G. Stork chia sẻ tại buổi Guest Lecture
Công nghệ là công cụ hỗ trợ, con người luôn là trung tâm
Dù công nghệ mang lại những năng lực đo lường và phân tích vượt trội, Giáo sư Đại học Stanford đã nhấn mạnh một thông điệp cốt lõi: máy tính chỉ là công cụ hỗ trợ, tuyệt đối không phải là “người phán xử” nghệ thuật.
Công nghệ có thể định lượng, phân tích và khám phá, nhưng việc thấu hiểu chiều sâu ý nghĩa, giá trị tinh thần đằng sau những dữ liệu đó vẫn đòi hỏi tri thức, kinh nghiệm và năng lực phán đoán tinh tế từ con người.
Mở rộng tầm nhìn công nghệ cho sinh viên PTIT
Đối với các sinh viên PTIT tham dự buổi giảng chuyên đề, câu chuyện về những bức tranh kinh điển còn mang đến một bài học lớn về tư duy học tập và phát triển công nghệ. Công nghệ không chỉ giới hạn trong những dòng code hay thuật toán thuần túy, mà có thể hiện diện ở bất cứ đâu khi con người có những câu hỏi đầy tò mò cần được khám phá.
Buổi học khép lại nhưng để lại dư âm sâu sắc về sự kết hợp giữa công nghệ, lịch sử, nghệ thuật và nhân văn. Trải nghiệm này một lần nữa khẳng định một chân lý: công nghệ trở nên đẹp đẽ nhất khi nó giúp chúng ta nhìn thế giới sâu sắc hơn, trong đó con người luôn giữ vị trí làm trung tâm.
